Bến sông quê…

Một chiều ngồi lại với sông

Nhìn con nước chảy giữa dòng phù sa

Nắng mưa từ những ngày qua

Rơi trên nỗi nhớ hiên nhà bâng khuâng.

 

Ngõ nhà hoa nở đầy sân

Hương quê quyện với trong ngần lời ru

Bờ tre, bến nước, hàng lu…

Một đời lặng lẽ đánh đu phận mình.

 

Đêm về đom đóm lung linh

Gió qua song cửa giật mình… ngày xưa

Ngoài kia tí tách hạt mưa

Lạnh lòng viễn xứ ngày chưa lỡ làng.

 

Mẹ ngồi bóng đổ thênh thang

Niềm riêng ở lại trên làn tóc bay

Còn đây thao thức đêm dày

Nghe mùa nước mắt rơi đầy bến sông…

 

Tác giả: Huỳnh Thị Mộng Tuyền

Nguồn: Tạp chí VHNT số 462, tháng 5-2021

 

Đánh giá post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.